Thư gửi mừng con trai rớt đại học

vui-cuoi-hoc-lai-xe

Con trai thân yêu!

Gia đình đã biết tin con không đậu. Dù con cứ giấu giếm nhưng bây giờ mọi thứ đều nhanh như cắt, chỉ nhoáng một cái là cả nhà mình đều biết con đã rớt, hơn nữa, lại rớt với điểm khá thấp

Nhưng con trai à.

.

 

 

 

Con có biết đó là  tin vui nhất của gia đình trong mấy năm nay không?

Thoạt nghe có vẻ lạ lùng vì ai cho con lên thành phố thi đều mong nó đậu, gia đình nào chả muốn khoe con cái có bằng cấp nọ kia.

Thiên hạ nhầm cả.

Chỉ mới việc con xuống Sài Gòn thi thôi, bố mẹ đã phải bán đi một con trâu để lấy tiền lộ phí. Mà thi có ba ngày! Nếu như sau này, con đậu, lên ở trên đó tới bốn năm năm, nhà ta sẽ bán cái gì đây? Và còn gì mà bán.

me-gia-nuoi-con

   Nhưng không phải nói như thế là bố mẹ tiếc tiền. Nếu thực sự, việc học đại học là cần thiết, bố mẹ sẵn sàng bán cả ruộng vườn, riêng bố, có thể bán thân vì con cũng được. Nhưng bán để làm gì hả con? - Mà bố con cũng hết xí quách rồi chắc không ai mua nữa.

  Nội buôn mình, cũng có hơn chục đứa tốt nghiệp đại học xong đang nằm chèo queo chờ việc cả mấy năm nay kia kìa, con thừa biết rõ.

  Những đứa ấy đã khiến gia đình nhịn ăn nhịn uống, bán gà bán vịt bán trâu bán voi do tốn phí bao nhiêu năm trời, bây giờ ngậm đắng nuốt cay nhìn các cô các cậu cử nhân đi lại vật vờ.

  Theo như chúng nó kể lại, thì chả phải chúng dốt, mà ở trên thành phố bây giờ chỗ nào cũng đầy ứ, sở làm thì có bấy nhiêu, mà mỗi năm mấy chục ngàn đứa ra trường, kiếm đâu ra chỗ. Chưa kể, ai vào những nơi ấy đều bám sống bám chết, muôn đời chả chịu về hưu, những đứa trẻ làm gì có cửa.

Buồn cười nhất là từ quê lên, nhưng dù thành phố chả có vị trí gì, những đứa ấy chả hiểu sao không chịu về quê, hoặc về cũng chả làm gì được nữa. Học thêm môn gì không biết, nhưng những môn cơ bản của ruộng đồng như cho heo ăn, chăn gà vịt, cấy lúa, cắt cỏ, chăn voi chúng đều quên sạch.

Đã không giúp đỡ gì cho cha mẹ thì chớ, còn thêm mối nợ cho gia đình.

Biết vậy, sao bố mẹ vẫn để con đi thi?

Vì nếu không cho đi thì con lại bảo bố mẹ quê mùa, không hiểu gì về thời đại, không hiểu cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật đang diễn ra ở mức toàn cầu.

Nếu không cho con đi, biết bao giờ con mới gửi hình về, mặc comple, đeo cà vạt, xách cặp da đứng cạnh xe hơi hoặc đứng trước cao ốc, để bố mẹ treo hình đó lên tường, nở mày nở mặt với bà con?

Tuy những thứ ấy rất phù du, nhưng cứ như ma túy, khiến bao nhiêu gia đình nghiện ngập.

Bố đã âm thầm quan sát, thấy mọi gia đình cho con học ở thành phố trong xóm ta đều hy vọng theo kiểu đó, nhưng chưa thấy ai toại nguyện. Chỉ thấy mỗi lần lên thành thị thăm con lại mang theo gà qué, cá khô, đậu xanh, đậu đỏ, rồi sau đó con cái học xong, về quê cũng bưng đi gà qué, cá khô, đậu đỏ, đậu xanh, chả có khác gì.

Cứ nghĩ con cũng sẽ như thế mà cả bố đến mẹ đều toát mồ hôi.

Đã vậy, thành tích học hành của con bao nhiêu năm qua chưa bao giờ xuất sắc, tuy có năm được xếp loại giỏi, nhưng lớp 50 đứa thì 49 đứa loại này, thì còn mơ mộng gì nữa.

Do đó, việc con thi trượt là điều bố đã đoán trước, và đã thầm mong ước từ lâu. Nếu chẳng may run rủi, con đậu thì đời con sẽ mất đi mấy năm oặt ẹo, mà khổ nỗi, theo bố biết, dù học oặt ẹo cũng tốt nghiệp, sau đó con lại bổ sung vào hàng ngũ những đứa thất nghiệp trong xóm mình.

Trong số đó, có những đứa còn không biết điều, chả tìm được việc làm thế là bày đặt học lên thạc sĩ, cha mẹ lại thêm vài năm đóng học phí đến gãy cổ. thi-dai-hoc

Cho nên việc con thi rớt theo bố là đúng thực chất, đúng hoàn cảnh, hợp với lòng người và hợp với lòng trời.

Việc thi rớt này sẽ khiến con hiểu được năng lực thực sự của mình, sẽ cho con thái độ yên tâm về quê, hòa mình với thiên nhiên, với cây cỏ, với đồi trọc để làm nông dân phụ bố mẹ và nuôi 2 em.

Nếu con có khả năng thì bố mẹ sẽ cố gắng cho con học lấy cái nghề - các cụ bảo “nhất nghệ tinh nhất thân vinh con à”. Thiên hạ đổ xô đi thi đại học, rồi lên cao học toàn đòi làm thầy người ta, năng lực con có hạn mình chấp nhận đi làm thợ con nhé.

Bây giờ bố nhắm cho con đi học lái xe ô tô lấy cái bằng lái về đi chở thuê cho mấy tiệm phế liệu để người ta thu gom mấy cái bằng “đíp lôm” của mấy cô cậu cử đang vứt trên gác, nhiều việc lắm con trai à.

hoc-lai-xe-vui-cuoi

Về mau lên nhé!

“ Cổng trường đại học cao vời vợi

Đồng ruộng mênh mông đón con về”

Bố của con.

Lê Tủn

 

 

-------------------------------------------------------------------------------------------

Trung Tâm Dạy Lái Xe Ô Tô Trường An gửi tặng các học viên đang và có dự định sẽ tham gia các khoá học lái xe ô tôhọc bằng lái xe B2 hoặc thi bằng lái xe máy a1thi bằng a2 những giây phút thư giãn thoải mái và vui vẻ.

Trân trọng!

Nếu bạn có thắc mắc, cần được tư vấn vui lòng để lại phản hồi bên dưới, cảm ơn bạn